XÃ HỘI NÀY SẼ ĐƯỢC NỀN GIÁO DỤC HIỆN TẠI DẪN ĐI VỀ ĐÂU?

Con mình đứa lớn đã học xong đại học. Mình có một kinh nghiệm nhất định về việc cho con đi học, nuôi con lớn lên. Vợ mình là giáo viên, mình hiểu được rất nhiều chuyện trong ngành giáo dục và nghề giáo. Và dĩ nhiên, mình cũng từng đi học, từng được dạy bởi các thầy cô, được trải qua, được song hành cùng một giai đoạn lịch sử của giáo dục Việt.

Đến đứa nhỏ thì mình dường như bị xoắn não. Nó học buổi sáng, buổi chiều và tối. Tối nào cũng học thêm ở nhà thày hoặc cô, cả thứ bảy, cả chủ nhật. Lớp học có khi là chỗ giống của những đứa trẻ từng được đưa lên tivi, chương trình “Cặp lá yêu thương”, nghĩa là quạt không đủ mát, mồ hôi vã ra như tắm, ngồi đất. Tôi đón nó về, người nó hôi như cú. Vừa đi vừa hỏi con xem nay nó học gì. Như truyện nó kể, thì hôm qua cô A cho học trước bài trong sách giáo khoa. Bài này theo thời khóa biểu, ngày mai sẽ được dạy trên trường, tuần sau sẽ được dạy ở lớp. Hôm nay, thày dạy tiếng Anh thì ném cho cái đề rồi – “Làm đi”. Thày ngồi chùi điện thoại của thày, hoặc đi đâu đó mần việc nhà, gần hết ca thầy lấy đề các trò đã làm, sửa, cho điểm, xong, nhưng phải thu dọn đi ra cho nhanh trả chỗ cho top sau (ca sau) vào. Đón nó về, trên đường tôi hỏi, vậy học tiếng mà không nói à? Nó nhìn tôi tròn mắt, nhún vai (chắc nó cười vào mặt ông ba nó vì không biết học ngoại ngữ là thế nào).

Vất hơn một chút là sau khi con học hai buổi trên trường, thì tối ca 17.00-19.00 học cô C, ca 19.00-21.00 học thầy D. Vậy là thằng con bỏ mẹ nó bữa tối vì không kịp ăn. Vợ đưa con đi học 2 ca cũng vật vờ nhà này, nhà kia đợi nó cày cho xong để đưa về, cũng ăn uống bậy bạ qua loa. Sau 1 ngày, hai mẹ con – đứa đưa đón, đứa đi học về đến nhà đã quá 21.00 đêm. Nó vật ra giường nằm một lúc thì lim dim. Mẹ gọi dậy đi tắm, giục nó đi tắm mà như gọi đò ơi. Nó tắm ngoáy ngoáy, khoáng khoáng xong thì tỉnh ngủ, lại chui vào bàn học tiếp để mai trả bài trên lớp, sẽ kiểm tra 15 phút gì đó. Nó học phòng nó, ba mẹ phòng riêng, cũng chả biết nó học khuya đến mấy giờ, khi nào thì đi ngủ.

Cuối tuần mình là công chức nên được nghỉ, nhưng chịu chết, chả biết đi đâu, vì con không những không đi theo cha mẹ được mà phải… đi học thêm. Mình đi chơi thăm đâu đó thì phải gửi con ăn cơm hàng xóm sau khi đi học thêm về. Vợ chồng có khi mời mấy đứa bạn họp hành, gặp nhau một chút cuối tuần, thì thằng E đến trễ (vì đưa con đi học thêm), thằng F thì xin về trước (vì đón con đi học thêm về). Đậu má! Sao cái xã hội này học gì mà lắm vậy. Thôi chết, quên, lại nói tục chửi thề rồi. Chậc!

Vợ là giáo viên nên tôi cũng có đêm đêm hỏi chuyện. Sao người ta dạy thêm khiếp thế mà không ai nói gì? Vợ nói, đi học trung cấp chính trị, các thầy nói, giáo viên bỏ cái bị, cái gậy vạn năng – gậy “dạy thêm” – thì sống thế nào được. Có lí! Giáo viên cũng phải sống, cũng phải nuôi con, cũng đình nọ, đám kia. Lương nhà nước trả nuôi mình không đủ, con cái sao có thể có tiền đi học, chưa kể nếu có bệnh mà phải đi viện, cha mẹ già có việc thì phải trợ giúp. Giáo viên ngoài nghề dạy thì có muốn làm thêm nghề gì cũng vướng. Có lí mà sao nó luẩn quẩn đến vậy. Tôi hỏi vợ, thì cứ nộp tiền học thêm cho con, nhưng nó không đi học, ở nhà chơi thể thao, đọc sách, tự học để phát triển toàn diện có được không? Vợ chửi: anh bị điên à?! Ờ chắc mình điên, cả xã hội này lâu nay dạy thêm, học thêm đều ổn cả, có ai điên như mình đâu.

Đêm đã về khuya, cứ nghĩ đến việc con mình học thêm sáng tối, xót hết cả ruột, cụt luôn cả hứng, đần mặt ra, vợ quay qua chửi: “Còn cái việc kia, không mần nhanh mà còn đi ngủ à? Mai còn dậy sớm đưa con đi học thêm”. Ờ, mai cho dù có cuối tuần, mình được nghỉ, chứ con có được nghỉ đâu./.

Xem thêm:
CÁI GÌ LÀ ẨN SAU VẤN NẠN DẠY THÊM, HỌC THÊM?
GIẢI PHÁP NÀO CHO VẤN NẠN HỌC THÊM, DẠY THÊM?

Bài viết được đề xuất

1 Bình luận

  1. Lời bộc bạch của một thầy hiệu trưởng:
    “Đây là thực trạng, nhưng nói đi cũng cần nói lại. Hiện tại rất nhiều phụ huynh không biết vì lý do gì mà bắt con mình đi học thêm đến nổi không có thời gian nghỉ. Cho dù hiệu trưởng đã gặp và trao đổi nhiều, kể cả buổi họp phụ huynh học sinh đầu năm, hiệu trưởng luôn tuyên truyền “Hãy cho con em mình có thời gian nghỉ ngơi” và nói lên rất nhiều mơ ước của học sinh. Rất nhiều phụ huynh đồng cảm và chia sẽ nhưng bên cạnh đó còn quá nhiều phụ huynh không hiểu khả năng của con em mình, suốt ngày cứ bắt nó đến nhà cô giáo.”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *