CÁI GÌ LÀ ẨN SAU VẤN NẠN DẠY THÊM, HỌC THÊM?

Thời nay, “học thêm” có nhiều lí do, nhưng “dạy thêm” là do đâu, là vì cái gì? Là “VÌ TIỀN!”.

Đó là một kết luận rất ngắn gọn, chuẩn xác và… đau đớn.

Các bạn trẻ, trước khi chọn nghề giáo, nên xem xét điều kiện kinh tế. Nếu nghèo thì đừng chọn nó. Chỉ chọn cái nghề đi dạy người ta làm người khi mà cơm áo gạo tiền với bản thân mình không là vấn đề.

Ví dụ, phụ nữ muốn làm nghề giáo đúng nghĩa nên ráng kiếm người chồng giàu có, hoặc dư dả một chút. Để chỉ có đi dạy, phụ giúp nuôi con, lo việc gia đình – như thiên chức phụ nữ – là vừa khéo, chưa kể cũng không đơn giản mà chu toàn được cả ba việc đó đâu. Chứ nếu lao vào dạy thêm nữa, dạy thêm tùy tiện, thì chính bản thân mình sẽ trở thành ai đó chứ khó mà thành một người thầy tử tế.

Đàn ông, con trai chỉ chọn nghề giáo khi gia đình có của hồi môn, có gia sản ông cha để lại. Còn không, nếu có dạy thêm thì đầu tư luôn, như một ngành kinh doanh, để không xấu mặt nam nhi. Lớp học thêm trở thành chỗ cho các trò vui là chính, phụ huynh tin cậy mà gửi con, còn thì trò học thêm được gì hay không, ít hay nhiều không quan trọng. Lớp học của các thầy mà vui thì được hết mọi điều, nhất là sẽ có tiền.

Xã hội này cần tiền và bon chen, làm nghề giáo ngày nay có thật cao quý hay không, chỉ người trong ngành mới biết. Không dạy thêm thì áp lực với mấy thầy cô dạy thêm, sẽ bị họ dè bỉu và cô lập. Mà đua tren, lao vào kiếm tiền bằng dạy thêm thì áp lực vì đánh giá của chính học trò, vì xì xèo của phụ huynh và phải đối mặt với chính cái nhìn của nhà quản lí tử tế. Thu nhập từ lương nghề giáo chân chính nhiều hay ít ai cũng thấy, có sống được không, ai cũng thấy. Làm cái nghề dạy làm người này bắt buộc phải sống thanh tao, còn thì với mục đích để kiếm tiền, người trọng đạo đức, trọng liêm sỉ không bao giờ lựa chọn, bắt buộc phải tránh, đặc biệt là dạy thêm.

Ngày ngày tôi đi đưa đón con học thêm, ngay tại cổng nhà thầy cô, trong lúc chờ các con hết ca đi ra đều có to nhỏ câu chuyện học thêm của của chúng ngay trong cái căn phòng chúng đang tu tập kia, về thầy này, cô nọ. Tôi chưa thấy ai dạy thêm nhiều, tùy tiện mà lại có được sự nể trọng của phụ huynh. Nhưng sự hả hê của học trò thì có, nhất là đề hôm nay thi trúng phóc “phỏm” hôm qua cô thầy đã dạy thêm. Đứa nào không học thêm, biết liền, làm bài kém hẳn.

Một cô giáo dạy được hơn 20 năm bỏ nghề tâm sự, rằng hồi cô còn đi dạy, chỉ xung quanh việc dạy thêm, chính cô bị áp lực hơn học trò, xì-trét đến phải xin ra, ra thật nhanh chừng nào có thể, không cần nhận chế độ gì luôn, coi như bỏ không thâm niên.

Một cô khác đang làm nghề giáo, vì dạy thêm nhiều quá mà tự tạo áp lực cho mình, không có thì giờ cho chính con cái, người thân của mình, không thể giao lưu với bạn bè ngày cuối tuần, nghỉ ngơi sau giờ hành chính với gia đình, người thân. Cô dạy để kiếm tiền, còn con mình cô “mặc mẹ” nó, rồi thì muốn thi vào trường cấp 3 nào cũng được, miễn là học gần nhà, không phải đua tren. Cô thừa biết, không phải nhờ học thêm nhiều mà đứa trẻ lớn lên thành công hơn đứa học ít. Và chính đồng tiền cô kiếm được nhờ dạy thêm, cũng không biết tiêu vào việc gì cho vui vì thời gian còn kẽ hở nào đâu mà hưởng thụ.

Các học trò, đa số khi còn đi học, thì như kẻ “qua sông lụy đò”, tỏ ra kiềng nể hoặc sợ sệt thầy cô dạy thêm. Chỉ cần học xong, gặp cũng không thèm chào. Đời làm giáo dục ngày nay sao mà tệ vậy, như “bóc bánh trả tiền”, đau đớn làm sao.

Và, một cô giáo nọ, nhất định không dạy thêm, từ chối mọi mời chào, bao gồm cả từ chối dạy kèm. Cô biết, với giáo trình như hiện tại, chỉ cần các thầy cô có tâm một chút, chỉ cần các trò học chăm trên lớp một chút là sẽ vượt qua ngon lành các kỳ thi và đạt điểm tối đa. Nhưng cô đến trường là đi làm bằng ô tô, mà ô tô cũng xịn. Học trò cứ ra chơi là bu lấy cô, đủ mọi thứ chuyện. Có nhiều trò vì hoàn cảnh cha mẹ mải mê làm ăn mà trở thành học sinh bướng bỉnh, cá biệt, nhưng cứ học cô thì ngoan ngoãn. Nhiều trò yếu quá, tiếp thu bài chậm hơn các bạn, cô chỉ bảo kĩ hơn, cho điểm đủ động viên, không khắt khe chê trách. Mấy bạn thì thầm, trường mình chỉ có cô mới không cần dạy thêm, chồng cô là đại gia đấy.

Trong xã hội, thường ai cũng làm thêm cái gì đó nếu việc chính không tạo thu nhập đủ cho chi tiêu. Nhưng làm nghề giáo mà làm thêm việc ngoài là điều không đơn giản. Phần vì thời gian eo hẹp, phần vì thể diện người thầy phải kiêng giữ. Nếu làm thêm gì, thì việc đó phải không “va chạm” với các trò, các phụ huynh. Cả bao nhiêu thế hệ học trò, bao nhiêu tầng lớp phụ huynh, trốn đâu mà làm một nghề phụ cho phù hợp tiêu chí đó bây giờ? Không phải cả cái xã hội này, đa phần là học sinh và phụ huynh đó sao?! Có khi chỉ trông vào đồng lương, nghèo quá, chính con cái, người thân của mình so sánh rồi gây áp lực cho mình, rồi nếu làm nghề dạy vì nghèo mà tự ti, nghèo mà nói, mà dạy đời – mấy ai nghe?

Vậy nói, dạy thêm bây giờ là vì cái khác, không phải vì tiền, liệu có nghe được không? Câu trả lời giành cho mỗi người. Tôi và vợ đều làm nghề giáo, đã có câu trả lời cho riêng mình. Con tôi cũng học thêm giống như bạn nó, nhưng chỉ cần nó không muốn, tôi cho nghỉ liền.

Thật là một câu chuyện buồn. Chính vì vậy, ngày nay, nghèo thì khó mà làm nghề giáo tử tế cho được, nên chọn nghề khác!

Xem thêm:
XÃ HỘI NÀY SẼ ĐƯỢC NỀN GIÁO DỤC HIỆN TẠI DẪN ĐI VỀ ĐÂU?
GIẢI PHÁP NÀO CHO VẤN NẠN HỌC THÊM, DẠY THÊM?

Bài viết được đề xuất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *