CÚNG DƯỜNG VÀ TƯ TÚI

Không thể phủ nhận, ngày nay gia sản, đời sống vật chất của giới tu hành có level nhìn chung không thua kém giới doanh nhân. Những người dân thường thì khỏi phải so sánh với họ, không đủ trình, không đủ tầm.

Cúng dường, từ một hoạt động mang ý nghĩa tâm linh tốt đẹp đã bị thương mại hóa, biến thái, bóp méo, xâm hại và lợi dụng. Tiền cúng dường không cho tam bảo mà thành tư túi.

Đức Phật dạy về cúng dường khác với “giáo pháp” thời nay của bọn ma tăng. Ngài nhận cúng dường là nhận thức ăn, y áo, nơi nghỉ ngơi tu đạo vừa đủ sinh tồn, thuận đường hành đạo. Chùa chiền, tịnh viện cũng được cúng dường, nhưng hoàn toàn do người thiện tâm tự nguyện, tự xây dựng lên. Ngài lo đi giảng đạo chứ không phải tự mở tài khoản, tự thu tiền, tự đứng tên, tự vào sa-lông mua xe… Cố Đại lão Hòa thượng Thích Phổ Tuệ cũng trụ trì chùa, nhưng hòm tiền, hòm công đức phải đưa ra khỏi phòng nghỉ của thầy, nó không đến nỗi ô uế, nhưng với thầy là thứ không thanh tịnh, cần tránh xa.

Chúng sinh cứ hãy cúng dường, nhưng đừng đưa thẳng cho bọn “làm tiền”. Giờ thì chúng còn bày trò “chuyển khoản”. Vậy theo giáo pháp, cái tài khoản kia được quản lí thế nào? Chính các vị tỳ kheo có được cất giữ, tự quản lí không?

Bên Công giáo Thiên chúa, các Linh mục quản lí (đứng đắn) có các ban bệ thu chi tài chính, cáng đáng việc chung, đứng đầu là các cụ Trùm chánh, Trùm phó, dưới có các ông Quỹ, ông Quản… Khi cần xây dựng hay tu bổ nhà thờ chẳng hạn, các ban bệ này đứng ra quản lí, tiến hành thu, chi, quyết toán, cha xứ chỉ việc “chắp tay sau đít” làm “trọng tài” phê duyệt, chỉ bảo, định hướng. Lượng kinh tài tiến cúng, dồn về nhà thờ là tiền công khai, cha xứ biết, các hội đoàn biết. Khi chi tiêu, tốn kém bao nhiêu, còn thừa thiếu bao nhiêu, cha xứ biết, các hội đoàn biết. Tiền ông A cúng mấy tỉ, bà B tiến cúng mấy triệu, đều được “rêu rao” om xòm, ai ai cũng biết. Đó chính là cách làm bền vững, tử tế.

Còn ở chùa (không phải tất cả) thì sao, tiền chùa quản lí thế nào? Một sư có bao nhiêu tài khoản, mấy điện thoại? Mỗi cái “ting-ting” được công khai ra sao? Ngoài sư, có ai biết không?

Ai ai cũng phải hiểu, cúng dường là cho tam bảo, chứ không phải cho “nhất bảo” – cho chỉ mỗi sư không. Tiền bạc, vật chất cúng dường là vì hành đạo, có xây chùa to, đẹp mấy cũng không thành vấn đề, nhưng sư sãi dù có quản nhiều chùa bao nhiêu, chùa to bao nhiêu cũng phải giữ giới. Đừng có dùng tiền cúng dường mua hết xe này đến xe khác, ở phòng xịn điều hòa, ngồi ngai cao như chúa, mặc long bào như vua, pháp Phật thì không giảng lại đi dạy người ta sinh hoạt tình dục ra sao, dùng “công cụ hỗ trợ” thủ dâm thế nào… Quá thể!

Hãy nhìn thầy Thích Huyền Diệu ở đất Phật. Ngài xây dựng bao nhiêu tự viện tầm cỡ quốc tế thì vẫn ăn mặc giản dị, giảng pháp vẫn những nội dung dễ hiểu, an lành, gần gũi, chuẩn giáo pháp Đức Buddha, không vỗ ngực xưng oai, không chèn ép, nói xấu ai, chỉ có khen.

Hãy nhìn thầy Pháp Hòa, không mệt mỏi giảng pháp làm thông não tất cả mọi giới, gần gũi, ôn hòa, dí dỏm. Đời sống luôn khiêm cung, chỉ xưng hô “Pháp Hòa” không hỗn láo như những kẻ gọi người đối diện tuổi cha, tuổi mẹ mình là “con”, xưng “thầy” như bố đời.

Hãy nhìn thầy Minh Đạo, lời lẽ ôn hòa, tận tâm nuôi dạy các em, các trẻ cơ nhỡ, bị bỏ rơi, ăn cùng các em, chăm lo cho các em từ nhà đến trường, đồng cảm từng cơn ốm sốt… Thầy bán đất, bán nhà để lo cho các em; tu viện mưa dột vì quá tải, vì cũ kỹ cũng bình tâm chống chọi.

Những tấm gương như vậy đâu có thiếu. Đừng mất lòng tin!

Và số khác? Hãy nhận biết chúng qua giáo pháp, lọc chúng ra, loại chúng ra. Bất kể kẻ giả tu hành nào, dù có mặc áo vàng, dù có cạo đầu… Chỉ cần thấy chúng mần ăn trái giáo pháp, loại luôn. Nếu chúng dọa dẫm, hiền thì tránh xa, bực thì có thể vả vào mồm, quên, vả vào mõm cho chúng câm lại, đừng đi kiếm ăn, hại đời, hại đạo nữa./.

Xem thêm:
ĐẾN ĐÚNG LÚC ĐÓ NGÀI SẼ XUẤT HIỆN
LOẠN TÂM LINH TRÁ HÌNH VÀ ĐAU LÒNG CHA MẸ
LUẬN ĐIỆU BỰA

Bài viết được đề xuất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *