HỆ THỐNG TÊN LỬA ĐẤT ĐỐI KHÔNG TẦM NGẮN (9K31 Strela-1)

Tổng quan:
– Kiểu loại: Hệ thống SAM gắn trên xe
– Xuất xứ: Liên Xô
– Lịch sử phục vụ: 1968-nay
– Lịch sử dử dụng: Chiến tranh Ả Rập-Israel, Chiến tranh Tây Sahara, Chiến tranh Nam Tư, Chiến tranh biên giới Nam Phi Chiến tranh Lebanon, Chiến tranh Iran-Iraq, Chiến tranh vùng Vịnh, cuộc xâm lược Iraq năm 2003, Nội chiến Syria, Nội chiến Yemen (2015-nay)
– Nhà thiết kế: Phòng thiết kế OKB-16 (nay là Cục Thiết kế Cơ khí Chính xác KB Tochmash có trụ sở tại Moscow)
– Nhà chế tạo: Các nhà máy của nhà nước Liên Xô
– Lịch sử sản xuất: 1966
– Biến thể: 9K31, CA-95
– Khối lượng (9K31 Strela-1): 7.000 kg
– Chiều dài: 5,8 m
– Chiều rộng: 2,4 m
– Chiều cao: 2,3 m (khi hành quân)
– Kíp vận hành: 3 (chỉ huy, xạ thủ và lái xe)
– Giáp: 5-14 mm
– Vũ khí chính: 4 × 9M31 (hoặc 9M31M)
– Động cơ: Xăng làm mát bằng nước GAZ 41 V-8; 140 mã lực tại 3.400 vòng / phút
– Công suất/trọng lượng: 20 mã lực/t (15 kW/t)
– Lượng nhiên liệu: 290 lít
– Phạm vi hoạt động: 750 km
– Tốc độ tối đa: 100 km/h (đường bộ); 10 km/h (lội nước)
– Hệ thống dẫn hướng: hồng ngoại

Quả đạn 9M31
– Biến thể: 9M31, 9M31M
– Khối lượng (quả đạn 9M31): 30 kg
– Chiều dài: 1.803 m
– Đường kính: 120 mm
– Sải cánh: 36 mm
– Kiểu loại đầu đạn: Frag-HE (nổ cao phân mảnh)
– Trọng lượng đầu đạn: 3 kg
– Cơ chế kích nổ: Khoảng cách RF
– Chất đẩy: Động cơ tên lửa nhiên liệu rắn một tầng
– Phạm vi chiến đấu: 4.200 m (đôi khi cũng được báo cáo là 6,5 km đối với 9M31, 8 km đối với 9M31M)
– Độ cao bay: 3.500 m (một số nguồn cũng đưa ra số liệu cao hơn)
– Tốc độ tối đa: Mach 1.8
– Hệ thống dẫn hướng: thiết bị tìm kiếm hồng ngoại chì(II) sulfua tương phản quang. (đôi khi cũng được báo cáo là thiết bị tìm kiếm IR có bước sóng 1-3 μm và/hoặc 1-5 μm).

9K31 Strela-1 (tiếng Nga: 9К31 «Стрела-1»; tiếng Việt “Mũi tên-1, tên NATO là SA-9 “Gaskin”)hệ thống tên lửa đất đối không dẫn đường bằng hồng ngoại tầm ngắn, có tính cơ động cao. Được Liên Xô phát triển ban đầu với tên gọi GRAU là 9K31, nó thường được biết đến với Hệ thống bao gồm một xe lội nước BRDM-2, lắp hai cặp tên lửa 9M31 sẵn sàng bắn.

Các tên lửa được sử dụng trong hệ thống này được phát triển cùng với MANPADS 9K32M “Strela-2” (tên NATO là SA-7 “Grail”) phổ biến vào những năm 1960. Lúc đầu, cả hai tên lửa đều được dự định là hệ thống có thể mang theo người, nhưng vì rõ ràng Strela-2 sẽ nhỏ gọn hơn nhiều nên mục tiêu phát triển của Strela-1 đã thay đổi. Thay vì hệ thống cầm tay cấp tiểu đoàn, tiêu chí mới yêu cầu SAM gắn trên xe của trung đoàn để hỗ trợ ZSU-23-4.

Do sự thay đổi về vai trò và giới hạn trọng lượng được nới lỏng hơn của SAM gắn trên xe, nhóm thiết kế đã biến 9M31 thành một tên lửa nặng hơn nhiều, cho phép ít thỏa hiệp về thiết kế hơn so với trường hợp Strela-2 để đạt được hiệu suất động học chấp nhận được. Sự khác biệt đáng chú ý nhất là đường kính tên lửa lớn hơn nhiều và đầu tìm kiếm cùn kéo dài toàn bộ chiều rộng của tên lửa. Với tất cả các yếu tố khác đều bằng nhau, khả năng phát hiện mục tiêu của thiết bị tìm kiếm quang học tỷ lệ thuận với đường kính của nó, nhưng mặt khác lực cản khí động học tăng tỷ lệ thuận với bình phương đường kính.

Strela-1 cũng có đầu đạn nặng hơn gấp đôi so với Strela-2, ngòi nổ ở cự ly gần và cấu hình bề mặt điều khiển hiệu quả hơn để mang lại khả năng cơ động tốt hơn nhưng phải trả giá bằng lực cản tăng lên. Kết quả là một tên lửa có trọng lượng gấp bốn lần Strela-2, chỉ có tầm bắn xa hơn một chút nhưng mặt khác có hiệu suất tốt hơn nhiều…

Bài viết được đề xuất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *